Hiện nay, tình trạng người dân khiếu kiện, không chấp hành giao đất cho Nhà nước khi có quyết định thu hồi đất, có một phần nguyên nhân phát sinh từ việc xác định giá trị quyền sử dụng đất được bồi thường chưa sát với giá thị trường chuyển nhượng đất tại địa phương.
Trong giai đoạn hiện nay, hộ gia đình (HGĐ) đang là đối tượng đầu tư rất lớn của các ngân hàng thương mại (NHTM). Số lượng giao dịch tài chính, tín dụng giữa các HGĐ và ngân hàng không ngừng gia tăng.
Một trong những vấn đề quan trọng khi nghiên cứu, hoàn thiện pháp luật về đăng ký bất động sản ở nước ta chính là phải xác định được đúng bản chất của hoạt động đăng ký bất động sản để có phương pháp điều chỉnh phù hợp.
Bài viết “Thương tật 0% vẫn bị truy cứu trách nhiệm… hình sự!?” đăng trên báo Pháp luật Việt Nam có đề cập đến trường hợp Cơ quan điều tra (CQĐT) Công an thị xã Long Khánh (Đồng Nai) trưng cầu giám định và Phân viện Khoa học kỹ thuật hình sự (PVKHKTHS) Bộ Công an kết luận “tỷ lệ 0%”.
Đó là vụ ly hôn đã được hai cấp sơ thẩm và phúc thẩm xét xử với hai nội dung hoàn toàn trái ngược nhau về quan hệ tài sản và cũng là nguyên nhân dẫn đến không khả thi trong thực tiễn thi hành án, có nhiều quan điểm nhìn nhận khác nhau. Nội dung vụ việc như sau:
Nhiều chính sách pháp luật ra đời đã không đi vào cuộc sống, thậm chí tạo nên những tác động tiêu cực cho xã hội. Một trong những nguyên nhân của tình trạng này, theo các chuyên gia, là do khâu đánh giá tác động pháp luật (Regulatory Impact Assessment - RIA) được xem như “bộ lọc” chính sách, đã bị bỏ lơi.
Khi giải quyết án ly hôn mà một bên đương sự là người bị bệnh tâm thần, nhiều tòa gặp lúng túng trong việc xác định người giám hộ cho người bệnh. Có chuyện này bởi luật pháp chưa có quy định điều chỉnh…
Đơn phương chấm dứt mối quan hệ lao động với người lao động (NLĐ) một cách có tình, có lý không phải chuyện dễ dàng cho người sử dụng lao động (NSDLĐ) nói chung và các trưởng phòng nhân sự, giám đốc nhân sự nói riêng (được gọi chung là “cán bộ nhân sự”)